Khúc hạ xưa
Lâu lắm rồi sao không về thăm Huế
Nhìn phượng hồng Đồng Khánh, nhớ hạ xưa
Nghe réo rắt, ve sầu than não nuột
Buổi học về áo lụa, nón nghiêng che
Nắng sân trường, nhịp guốc, suối tóc thề
Em e ấp sợ bạn bè dị nghị
Tiếng ra vào, ba mẹ biết anh ơi.!
Lo học đi! không mộng ngoài cửa lớp
Tan tường rồi ,đừng sánh bước với ai
Mẹ đến đón, bởi em còn khờ quá !
Ai lặng im, dõi theo ai thầm nói
Tôi anh ghê! sao đứng chờ mãi thế?
Rồi nhủ lòng “còn tuổi ngọc ” anh ơi!
Mai sau nhé !chờ ba mùa phượng nỡ
Nắng hạ về , trưa áo trắng bên nhau
Mà giờ đây biết bao mùa hạ đến
Hoa học trò đỏ rực lối đi xưa
Tôi chờ hoài chẳng thấy bóng ai qua
Mắt xa xăm dõi về sân trường cũ
Bộng giật mình một xác phượng chơ vơ
Nghe chơi vơi... cánh hoa còn sót lại
Bên vệ đường dạo lại khúc” hạ xưa ”.
