CA DAO TẶNG MẸ
Mẹ mình tần tảo sớm hôm
Ấm nồng ngọn lửa bát cơm gia đình
Cày sâu cuốc bẫm, đời mình
Hoa thơm trái ngọt để dành cho con
Trải bao năm tháng mỏi mòn
Thắt lưng buộc bụng..mong con hơn người
Mẹ là hơi ấm cuộc đời
Lời ru đêm lạnh chiếc nôi êm đềm.
Con cò mà đi ăn đêm
Câu ca diụ ngọt cả niềm tuổi thơ
Mẹ ơi cho đến bây giờ
Khúc ngân câu hát con chưa thuộc lời
Nghĩa thầy tình mẹ ngất trời
Mênh mong biển lớn rạng ngời ánh dương
Con giờ chua ngọt đã từng
Nhưng lòng vẫn nợ tiếng đừng tiếng khoan.
_______________________________________________
NHỚ
Con đi con nhớ cảnh nhà
Nhớ canh mẹ nấu ươm vàng gạch cua
Nhớ sao tổ ấm bốn mùa
Quê hương mưa nắng, gió lùa ngày đông.
Con đi mẹ có nhớ không?
Để quên trên giá trầu không úa vàng .
Buồng cau đỏ nhánh thu sang
Chưa có ai hái ngả ngang ngõ vườn.
Con đi trải nắng gió sương.
Mẹ già mấy đợi mà lưng thêm còng.
Ngày dài mẹ mãi chờ trông
Nghe gà gáy sáng mẹ mong con về.
Con vì cuộc sống lê thê.
Chiều ra ngõ ngó lại về thổi cơm
Vẫn niêu cơm với lửa rơm
Năm nào con nấu còn mời mẹ ăn
Giờ này con - mẹ cách ngăn
Còn cay vị khói lửa rơm năm nào
Nửa đêm mẹ ngắm trăng sao
Thấy ngôi tinh tú cồn cào nhớ con./.
___________________________________________________
NGƯỜI VUN ĐẮP TÔI
Mẹ tôi vun đời tôi
Khi vẫn còn trong dạ
Suốt mùa nắng cháy tơi
Sang mùa mưa tầm tã.
Mẹ tôi vun đời tôi.
Như chồi non trong lá
Như cành non luống mạ
Trên chuyến đò sông sa.
Vòng nôi vun đời tôi
À ơi theo cánh quạt
Năm canh chầy mẹ hát
Dòng sữa ngọt lời ru.
Chuyện cổ tích ngày xưa
Ấm như lời bà kể:
Vua Hùng Vương kèn rể
Đồng Tử gặp Kim Dung.
Quê hương vun đời tôi
Êm đềm như giấc ngủ
Trong điệu hò khúc hát
Trong cánh buồm đêm trăng.
Bà, mẹ vun đời tôi
Quê hương vun đời tôi
Tôi vẫn vun đời tôi.…
