Hạ về bao nỗi nhớ mong.
Lần gom bao kỷ niệm trong sáng ngời
Một thời áo trăng theo vời
Để rồi vun đắp duyên đời trăm năm
Giờ đây tuổi đã quá rằm
Nhớ lời ai hẹn xa xăm tháng ngày
Lần khâu bao nỗi đắng cay
Mà nghe như xót xa thay nỗi lòng
Lần gom xác phượng thắm hồng
Sân trường giọt nắng mênh mông tình buồn.
