- Thương xứ Nghệ qua cơn bão -
Nắng như lửa đổ xuống trời xứ Nghệ
Đất khô cằn nứt nẻ dấu chân chim
Ở miền xa con nghe nhói buồng tim
Thương cho đất đang quặn mình cháy khát
Thương em tôi đang trong mùa nắng hạn
Nước bờ kênh tát không đủ ruộng đồng
Đêm thao thức mẹ lo mùa thất bát
Hát giống gieo trên mảnh đất cõi cằn
Khi mồ hôi bốn mùa cha vẫn đổ
Theo đường cày bước ran rát bàn chân
Sức đổ xuống cho cây đời lại mọc
Từ đất khô hạt giống lại sinh sôi
Xứ sở gian truân vun lòng người nhân hậu
Dù mùa sau vẫn còn khô hơn thế
Miền trung ơi! Bốn mùa khắc nghiệt
Rồi gió lào vẫn còn cuồng nhiệt quét
Và lũ lụt không chỉ một mùa
Nhưng lòng người đâu có chịu thua
Trời cứ nóng và cây đời cứ mọc
Trong gian truân sức sống khởi màu.
